Viết bởi Thích Hằng Trường
Học Phật Pháp mình cần phải có tâm chân thật, nhất cử nhất động, nhất ngôn hạnh đều phải chân thật. Ðừng nên như kẻ thế tục, một nửa chân một nửa giả. Nói năng thì lúc có chút thiệt thà; lúc lại đầy giả dối. Người tu đạo lúc nào cũng phải nói thiệt, làm chuyện thiệt; không được nói láo. Mỗi một ý niệm, phải bỏ đi điều lỗi lầm; trừ cái tập khí trong vô lượng kiếp và ráng cải đổi nó đi. Cái tội lỗi mình đã làm trong vô lượng kiếp phải sám hối cho hết sạch. Tại sao có kẻ học Phật lâu năm như vậy mà không có một chút linh ứng nào cả? là bởi vì mình còn bao che cái lỗi lầm của mình, không chịu đem tâm chân thật ra mà tu hành. Cho nên thời gian trôi qua uổng phí mà mình không khai được trí huệ chân chính. Không được định lực chân chính. Thời gian trôi qua oan uổng mà mình đạo nghiệp chẳng được thành tựu, đó là điều thật là đáng tiếc thay.
