Viết bởi Nguyễn Đông Triều
Văn tế có nghĩa chung là “bài văn đọc khi cúng tế”, trong đó có văn tế thần thánh, năm, mùa màng, người chết (vài trường hợp tế người sống), một số bài văn tế có nội dung trào lộng, đả kích, châm biếm. Tuy nhiên, khi nói đến văn tế trung đại Việt Nam, người ta thường chỉ nghĩ tới loại văn tế người chết, bởi vì đây là loại chiếm số lượng nhiều và có giá trị cao ở nhiều phương diện, vượt khỏi phạm vi của một thể loại chức năng, vươn tới tầm cao nghệ thuật và giá trị tư tưởng. Ở đây chúng tôi cũng tạm thời dùng khái niệm “Văn tế trung đại” trong phạm vi ấy.